Tóm tắt
Mục tiêu: Mô tả đặc điểm lâm sàng và đánh giá gánh nặng chăm sóc bệnh nhân Parkinson có sa sút trí tuệ.
Phương pháp nghiên cứu: Nghiên cứu cắt ngang trên 50 bệnh nhân được chẩn đoán bệnh Parkinson (PD) có sa sút trí tuệ (SSTT) tại Bệnh viện Lão khoa Trung Ương. Bệnh nhân PD được đánh giá bằng trắc nghiệm đánh giá trạng thái tâm thần tối thiểu (MMSE), chỉ số Barthel, thang điểm đánh giá chất lượng cuộc sống bệnh nhân Parkinson (PDQ-39), bộ câu hỏi phỏng vấn về trạng thái tâm thần (NPI); người chăm sóc được đánh giá bằng thang đánh giá trầm cảm -lo âu -căng thẳng (DASS21), thang điểm chất lượng cuộc sống người chăm sóc bệnh nhân Parkinson (PDQ-carer). Nghiên cứu được xử lý thống kê với phần mềm SPSS 16.0.
Kết quả: 50 bệnh nhân Parkinson có SSTT và người chăm sóc chính của họ. Tuổi trung bình của nhóm bệnh nhân nghiên cứu là 74,48 ± 8,195, tỷ lệ nam/nữ ≈1/1,6. Thời gian bị bệnh trung bình là 9,26 ± 4,24 năm. Điểm trung bình MMSE ở nhóm bệnh nhân có SSTT là 19,92 ± 4,45. Có 46 bệnh nhân Parkinson có SSTT (92%) có ít nhất một trong các rối loạn hành vi, tâm thần trở lên. Khả năng hoạt động của bệnh nhân Parkinson có SSTT theo thang điểm Barthel là 42,00 ± 29,71.Chất lượng cuộc sống bệnh nhân Parkinson có SSTT theo PDQ-39 là 49,50 ± 31,52. Tỉ lệ trầm cảm – lo âu – căng thẳng theo thang điểm DASS21 của người chăm sóc chính cho bệnh nhân Parkinson có SSTT lần lượt là 67%, 70% và 37%. Điểm PDQ-carer trung bình của người chăm sóc chính là 47,44 ± 23,72.
Kết luận: Gánh nặng chăm sóc cho bệnh nhân Parkinson tăng lên khi có sa sút trí tuệ đi kèm.